TRUYỆN CÁC THÁNH
CÂU CHUYỆN SUY TƯ
NHÂN CHỨNG
MẠNG NỐI KẾT
 

MONICA
(BÀ MẸ KIÊN NHẪN)

Sống trước chúng ta những 16 thế kỷ, nhưng gương kiên nhẫn của bà đáng muôn đời soi chung. Tên bà là Monica, một vị thánh của Giáo Hội Công Giáo, được mừng kính hằng năm vào ngày 27 tháng 8.

Monica sinh năm 332 tại Tagaste, miền Bắc Phi Châu. Vui sống dưới sự chăm sóc của cha mẹ Công Giáo đạo đức, Monica sớm trở thành cô  gái ngoan hiền, sốt sắng, yêu cầu nguyện và hăm mình.

Năm 22 tuổi, Monica vâng lời cha mẹ kết hơn với Patricius, một người ngoại đạo ḍng dơi quư phái, nhưng tính tình lại ngang tàng độc ác. Tuổi chàng gấp đôi nàng! Với tính hiền lành và kiên nhẫn, Monica đă biến cuộc hôn nhân "khập khễnh" thành êm đềm. Ít năm sau, người ta hỏi nàng làm cách nào có thể "sống chung ḥa bình" với một người chồng cộc cằn như thế. Nửa đùa nửa thật, Monica trả lời:

-Tất cả bí quyết là hăy coi sự ràng buộc hôn nhân như một thân phận nô lệ, và khi ông chủ nổi nóng thì đừng có căi lại!

Thực sự, nàng không bao giờ căi lư với chồng, nhưng luôn vâng lời chàng cách dễ thương.

Monica sinh được ba người con: Hai cậu trai Tên Augustinơ và Navigius, một cơ con gái tên Perpetua. Dù làm dâu trong một gia đình ngoại đạo, nhưng Monica đă chu tồn sứ mệnh làm mẹ, biết giáo huấn con cái sống đời mến Chúa yêu người. Nàng tha thiết yêu các con, đặc biệt thương Augustinơ. Nhưng oái ăm thay, càng lớn, Augustinơ càng tỏ lộ nhiều tính hư tật xấu. Cậy vào trí khôn thông minh, Augustinơ đâm ra lười biếng. Được học tiếng La Tinh và Hy Lạp, Augustinơ bắt đầu đọc các tác phẩm vô luân viết bằng hai thứ tiếng đó. Cuộc đời Augustinơ ngày càng xuống dốc với những lần gian dối, lường gạt cha mẹ, ăn trộm ăn cắp, rồi tiến dần đến say mê lạc thú, ham mê danh vọng. Nhất là từ khi được gửi học ở tỉnh khác, ảnh hưởng ngoại giáo càng đè nặng trên Augustinơ, đến nỗi Augustinơ đă theo bè rối Manikê chống lại Đức Tin Công Giáo. C̣n gì xé nát con tim Monica hơn khi bà thấy đứa con cưng của mình ngày càng tiến sâu trên đường tội lỗi! Nước mắt thương đau đă chảy quá nhiều! Nhưng đầy niềm cậy trong nơi Tình Thương Thiên Chúa, Monica gia tăng việc lành và hy sinh hăm mình để cầu nguyện cho chồng cho con.

Hai mươi năm cầu nguyện, nhịn nhục và làm gương sáng cho chồng nay đă đơm hoa kết trái. Patricius khuất phục ơn Chúa, xin học đạo và lănh nhận Thánh Tẩy. Sau khi xây lại cuộc đời, Patricius sống bình an với Chúa, để rồi một năm sau đó ông chết lành thánh. Monica ngàn lần tạ ơn Thiên Chúa về đặc ân đó.

Lúc này, Augustinơ đang theo học tại Carthage (Bắc Phi) và rất nhiệt thành với bè rối Manikê. Nước mắt bà mẹ đáng thương Monica càng chảy nhiều hơn để níu kéo tình thương Chúa hoán cải tấm ḷng chai đá Augustinô. Một hôm, qua giấc chiêm bao, một thiên thần nói với bà:

-Con bà sẽ trở lại!

Đây là niềm an ủi cho bà. Bà liền cậy nhờ nhiều vị Giám Mục và những người khôn ngoan thuyết phục Augustinơ theo lẽ phải. Họ thường nói với bà:

-Với trí khôn thông minh, chính Augustinơ sẽ tự khám phá sự sai lầm của mình.

Nhưng Monica vẫn nài nỉ một vị Giám Mục giúp đỡ, ngài trả lời:

-Đứa con của quá nhiều nước mắt không thể hư đi được!

Khi Augustinơ được 29 tuổi, chàng nói với mẹ là sẽ sang Roma dậy học. Monica tự nghĩ: làm cách nào để giúp đỡ Augustinơ khi xa nhà như vậy? Tốt hơn là hắn đừng đi, hay ít ra mình cùng đi với hắn! Nhưng Augustinơ không thích như vậy, chàng đă lập mưu đánh lừa mẹ, để rồi một mình xuống tầu vượt biển trước ánh nhìn quặn đau của mẹ.

Tại Roma, Augustinơ nghe nói thánh Ambrosiô, Giám Mục thành Milăng giảng rất hay, chàng lần ṃ đến Milăng để xem thực hư ra sao. Từ những bài giảng của Đức Cha Ambrôsiô, chàng dần dà khám phá những chân lư Đức Tin Công Giáo mà chưa một lần chàng được nghe. Chàng bắt đầu đặt lại vấn đề giáo thuyết bè Manikê, rồi quyết định xa lìa bè rối dần dần.

Trong khi đó, bà mẹ kiên nhẫn và đáng thương của Augustinơ liều nguy hiểm, vượt biển tới Milăng đồn tụ cùng con. Thấy ảnh hưởng tốt của Đức Cha Ambrơsiơ trên con mình, Monica rất vui mừng và hy vọng sẽ thấy Augustinơ trở lại với Chúa trước khi bà nhắm mắt giă từ cơi thế. Bà tăng gấp đơi lời cầu.

Được Đức Cha Ambrơsiơ giúp đỡ, Augustinơ dần dà thấu hiểu Giáo Lư Công Giáo.Cuối cùng, trí khôn chàng đă khuất phục chân lư, nhưng ư chí vẫn bị trói buộc. Vì trở thành một Kitơ hữu nghĩa là phải giữ các giới răn và phải từ bỏ chính mình. Chàng cảm thấy quá sức! Augustinơ do dự, phân vân. . . Chàng không muốn bỏ mất Thiên Chúa, Đấng chàng tìm kiếm bao năm, nhưng xác thịt lại quá nặng nề!. . . Giữa cơn đè nén khổ đau, chàng bật lên tiếng khóc van nài Thiên Chúa đừng bỏ rơi chàng! Lập tức, Augustinô nghe tiếng trẻ thơ vô hình nói với chàng:

-Hăy cầm lấy mà đọc!

Gần đó có một cuốn Thư Thánh Phaolô Tông Đồ, chàng vội cầm lấy và đọc. . . Từng đợt sống bình an tràn ngập tâm hồn Augustinô. Chàng được sức mạnh nhất quyết giă từ tội lỗi. Thiên Chúa đă hoànn toàn chiếm đoạt tâm hồn chàng. Nước mắt Monica đă không chẩy ra vô ích.

Lễ Chúa Phục Sinh năm 387, Augustinơ cùng một số bạn hữu cúi đầu trước giếng rửa tội lănh nhận Thánh Tẩy. Linh hồn Monica ngập lụt vui mừng! Sau đó ba mẹ con chuẩn bị đáp tầu về Phi Châu. Tại hải cảng Ostia nước Ư, Monica nói với con:

-Giờ đây mẹ không ước mong sự gì nơi trần gian này nữa?? Mọi nguyện vọng của mẹ đă được hoàn thành.

Năm ngày sau, Monica ngă bệnh, bà nói với Augustinơ và Navigus:
-Các con hăy chôn mẹ tai đây!

Nhưng Navigus không bằng ḷng:

-Không được mẹ ơi! Chúng con không thể chơn xác mẹ nơi đất khách quê người!

Thực sự, sinh thời Monica thầm mong được an nghỉ bên cạnh Patricius, chồng bà. Dẫu vậy, bà cũng nhìn Navigus cách trìu mến rồi nói:

-Hăy chơn vùi thân xác mẹ bất cứ nơi đâu. Đừng bận tâm về nó!  Mẹ chỉ xin các con một điều là nhớ cầu cho mẹ mỗi khi các con dâng Thánh Lễ.

Chín ngày sau đó Monica tắt thở và được chôn cất tại Ostia.

Đám tang mẹ, Augustinô không khóc, vì mẹ chàng đă chết rất thánh thiện. Nhưng khi âm thầm hồi tưởng lại tình yêu hải hà của mẹ đối với chàng và các em, chàng bật khóc nức nở cho người mẹ yêu quí đă khóc quá nhiều vì chàng! Chàng viết trong cuốn Tự Thú:

-Lậy Chúa, sở dĩ con được làm con Chúa, là vì Ngài đă ban cho con một người mẹ như thế đó!.

       
©2004 gxvn du tong. All rights reserved.