TRUYỆN CÁC THÁNH
CÂU CHUYỆN SUY TƯ
NHÂN CHỨNG
MẠNG NỐI KẾT
 

NHỮNG CẢM NGHIỆM VỀ ĐẠI HỌA SÓNG THẦN
 

Thế là đă hơn mười ngày cơn đại sóng thần ập vào tàn phá cả một vùng trời rộng lớn của bờ biển Nam Á Châu và đă gây ra bao kinh hoàng, không riêng cho dân chúng địa phương, nhưng c̣n cho cả thế giới. Nhờ phương tiện truyền thông tân tiến ngày nay, mọi người như chứng kiến thực sự đại họa này đang xẩy ra trước mắt đầy cảm kích. Chưa bao giờ thế giới xúc động mau lẹ và ào ạt kêu gọi cứu trợ cho vùng đất lâm nguy này như hiện nay.  

Trong những ngày qua các cơ quan truyền thông đă mô tả tất cả những thiệt hại, những mất mát to lớn quá sức tưởng tượng của con người. Tuy nhiên cho đến ngày hôm nay, nhiều người đang nh́n ra khía cạnh tích cực của đại biến cố này. Từ biến động kinh hoàng này, nhân loại đang t́m đến nhau trong yêu thương, trong đùm bọc, trong xóa bỏ hận thù, trong liên kết cho chính nghĩa nhân loại.  

Nhiều người Hồi Giáo quy tội cho những người theo đạo Hồi đua đ̣i ăn chơi theo thói Tây Phương tại các vùng thắng cảnh, do đó họ đă bị Đấng Alla phạt. Phải chăng đó là lư do những quốc gia giầu có theo Hồi giáo ít tham gia tích cực vào việc cứu trợ, trong lúc các quốc gia Tây Phương theo khuynh hướng Kitô giáo lại ồ ạt t́m đến cứu trợ? Thế c̣n những người theo Kitô giáo nghĩ ǵ về biến cố thảm hại này?  

Nhiều người Kitô giáo, nhất là giới trẻ cũng bị giao động về biến cố này khi họ tin rằng Thiên Chúa là người cha nhân từ, thế th́ tại sao Ngài lại giáng h́nh phạt nặng nề thế này cho con cái của Ngài?  

Chúng ta nghĩ ǵ về giải thiên hà đă tồn tại cả hàng chục tỉ năm rồi và giải thiên hà này gồm có hơn 200 tỉ tinh tú. Làm sao chúng ta tưởng tượng nổi mặt trời và các hành tinh xoay quanh mặt trời muốn đi du hành quanh giải thiên hà này với tốc độ 210 cây số một giây, sẽ phải mất 250 triệu năm?  

Đứng trước vũ trụ bao la và huyền diệu này, con người quả thật quá bé nhỏ để có thể hiểu biết được những vận hành rộng lớn trong vũ trụ này. Hồi c̣n theo học tại Giáo Hoàng Học Viện tại Đàlạt, tôi đă cố học hỏi để t́m hiểu cách cắt nghĩa tại sao lại có sự ác trong thế giới, tại sao Thiên Chúa lại tạo dựng một thế giới bất toàn như hiện nay? Càng t́m hiểu, tôi càng bị giao động. Cho đến một ngày tôi t́m gặp trong cuốn "Toi qui cherches, Toi qui doutes" (bạn t́m hiểu, bạn nghi ngờ), Linh mục Thivollier vẽ ra h́nh ảnh tôi giống như con ruồi đậu trên lưng con trâu. Khi con trâu nằm nghỉ hoặc đứng yên một chỗ, con ruồi sống được những giây phút b́nh an thư thái. Nhưng khi con trâu chỗi dậy đi lại hoặc chạy đuổi nhau, đối với con ruồi lúc đó là những trận động đất. Và khi con trâu lội xuống đầm ḿnh trong ḍng nước, đối với con ruồi lúc đó là những trận sóng thần và lụt lội. Con ruồi phải trải qua nhiều t́nh huống đổi thay bất ngờ và sóng gió như thế đấy, trong lúc đối với con trâu, đó lại là t́nh trạng b́nh thường của cuộc sống, là vận hành tự nhiên trong trời đất.  

Chúng ta cũng vậy thôi khi đứng trước những vận hành của vũ trụ. Chúng ta cũng chỉ là những chú ruồi trên lưng con trâu. Văn hóa Đông phương chúng ta vẫn thường quan niệm cuộc đời này mỗi người đều phải trải qua chu kỳ "sinh, lăo, bệnh, tử" và không ai thoát ra khỏi cái ṿng định mệnh này cả. Ai cũng được sinh ra, rồi lớn lên và già cả, rồi lâm đủ thứ bệnh hoạn và sau cùng là bước tới cửa tử. Như vậy đau khổ đă trở nên một thành phần trong cuộc sống đời người. Chính Chúa Giêsu, con Thiên Chúa khi nhập thế, cũng đă chấp nhận đi vào quy tŕnh vận hành của vũ trụ. Ngài cũng được sinh ra, rồi lớn lên, rồi đương đầu với đủ mọi thách đố, mọi đớn đau và sau cùng nằm chết trên thập giá như một tên tử tội. Nhưng điều kỳ diệu là Ngài đă chiến thắng đau khổ và sự chết khi Ngài Phục Sinh từ nấm mồ cơi chết.  

Sứ mệnh của Ngài đến trần gian không phải để cất sự dữ, điều ác khỏi thế giới này, nhưng làm thế nào cứu độ con người biết vươn lên tội ác và thắng thế sự ác. Giêsu trở thành một Huyền Nhiệm để những ai tuân theo lời giảng dậy của Ngài, noi theo gương sống của Ngài và để Thánh Thần của Ngài tác động, họ vượt thắng được sự dữ và t́m được hạnh phúc ngay tại cuộc sống trần gian này. Đó là ư nghĩa đích thực của ơn cứu độ. Ơn cứu độ không phải chờ măi đến lúc chết, nhưng đang thể hiện ngay trong cuộc sống tại thế hôm nay cho những ai sống với Huyền Nhiệm Giêsu. Ơn cứu độ của Chúa Giêsu đ̣i hỏi sự cộng tác của con người. Chúa Giêsu đă chẳng loan báo cho những ai muốn đi theo Ngài: "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống ḿnh, th́ sẽ mất; c̣n ai liều mất mạng sống ḿnh v́ Thầy, th́ sẽ t́m được mạng sống ấy" (Mt 16: 24-25).  

Thử thách, đau khổ, bệnh tật, chết chóc cũng như niềm vui, may mắn, hạnh phúc trở thành những yếu tố b́nh thường của cuộc sống mỗi người. Ai cũng đều phải đi qua cái cầu này cả và không ai vượt thoát được. Có nhân vật nào lừng danh thế giới từ trước tới nay, kể cả Đức Phật, hay Đấng Alla hay Đức Giêsu thoát khỏi đau khổ và cái chết đâu? Các Đấng sáng lập các tôn giáo này đă đến lặn lội trong trần gian d́u dắt con người đi theo lối đường vươn lên trên khổ đau và sự dữ để được cứu độ, để được giải thoát, chứ không bị đau khổ hay sự ác đè bẹp con người trong tuyệt vọng. Sứ mệnh của tôn giáo là thế đó, trong lúc sứ mệnh của khoa học t́m cách đem lại đời sống vật chất của con người khả quan hơn. Nhưng khoa học dầu tiến bộ vượt mức như ngày nay cũng đành bó tay bất lực trước những vận hành của vũ trụ bao la này.  

Ở đây tôi không dám đi vào những suy tư thần học hoặc triết học cao siêu. Tôi thích trở lại h́nh ảnh con ruồi trên lưng con trâu để làm chứng từ cho những thách thức tôi đă và đang trải qua từ ba năm nay. Nh́n theo bề ngoài, con ruồi của tôi thật khốn khổ. Bệnh tật của tôi hành hạ tôi suốt ba năm qua và cho tới bây giờ đang bắt đầu hoành hành trở lại. Vào cuối năm 2002, ai cũng nghĩ rằng tôi sẽ chết với chứng bệnh ung thư máu thật trầm trọng, riêng tôi, tôi chưa nghĩ ḿnh chết. Và tôi kiên vững chiến đấu với đau khổ và sự chết bằng chính niềm tin của tôi nơi Chúa Giêsu.  

Nhờ những năm học thần học tại Đàlạt, tôi xác tín với chân lư nền tảng về ơn thánh: "Tất cả đều là ân huệ của Chúa." Một khi đau khổ, thử thách hay bất hạnh cũng là ân huệ của Chúa, thế th́ tôi chỉ có việc ngước mắt lên trời đón nhận với hai hàng nước mắt tuôn rơi và nói lên lời cảm tạ Chúa. Khi bị bắt vào trại tù cải tạo, rồi vào trại biệt giam, trước mắt tôi là cả một khung trời sụp xuống. Từ đây tôi dần dần nhận ra bàn tay từ nhân của Chúa, ân huệ của Chúa đang đến với tôi, thế th́ thái độ tốt đẹp nhất của tôi là phải cảm tạ Ngài. Từ thái độ cảm tạ này, tôi t́m lại được sức mạnh cho cuộc sống để đủ sức chống trả với những khổ đau, những hành hạ, những lắng lo, những khổ cực của nếp sống tù đầy đằng đẵng suốt hơn năm năm trời. Tôi đă bước ra khỏi trại cải tạo với thân xác c̣n an mạnh và với tâm hồn thanh thản, trong lúc tôi đi vào trại tù này với bệnh ho lao. Cảm tạ ơn thánh Chúa đă cứu chữa cả thể xác lẫn tâm hồn tôi.  

Rồi trong ba năm qua, Chúa dẹp tôi khỏi mọi sinh hoạt b́nh thường, kể cả những hoạt động tông đồ, để Thánh Thần Ngài dẫn đưa tôi vào sa mạc của bệnh tật. Tại chiến trường sa mạc này, tôi phải đối diện với bệnh tật, với đau đớn, với lo ngại chết chóc từng ngày, Ngài đă tạo cho tôi cơ hội mới thử nghiệm một vũ khí chiến đấu chống lại đau khổ, đó là vũ khí "CA NGỢI." Tôi học được vũ khí thần diệu này từ sách Cựu Ước. Chương thứ 20 của sách Sử Biên tường thuật lại cuộc chiến đấu kỳ diệu của dân Do Thái khi họ tin tưởng nơi Thiên Chúa và cất tiếng ca ngợi Ngài, khi đó Thiên Chúa chiến đấu thay họ và đem lại chiến thắng cho họ. Tôi tâm đắc nhất với lời Kinh Thánh sau đây của sách Sử Biên: "Các ngươi đừng sợ, đừng khiếp đảm trước đám dân đông đảo này, v́ cuộc chiến này không phải của các ngươi, nhưng là của Thiên Chúa" (2Sb 20:15).

Tôi cảm nhận ngày ngay từ đầu khi lâm bệnh là Chúa đang dẫn đưa tôi vào chiến trường của tật bệnh để đào luyện tôi với lời Kinh Thánh vừa rồi. Ngài bảo tôi đừng sợ hăi, đừng thất đảm trước những hoành hành dữ dội của bệnh ung thư máu khiến tôi thân h́nh cao 6', bây giờ chi c̣n có 5'30, nặng 185 cân, có lúc xuống chỉ c̣n 117 cân. Tôi coi đây là cuộc chiến tôi phải chạm trán với bệnh tật và Chúa bảo tôi đây không phải là cuộc chiến của tôi nữa, nhưng là của Ngài. Hăy để Ngài chiến đấu và chiến thắng cho tôi. Và muốn được Ngài chiến đấu thay tôi, tôi chỉ c̣n việc hướng nh́n lên Ngài, tập trung vào Ngài và ca ngợi Ngài. Từ đây trong suốt ba năm qua, những lúc bệnh tật càng hoành hành, tôi càng hát lên những lời ca chúc tụng, ca ngợi Ngài. Và cảm tạ Ngài, Ngài đă chữa lành tôi sống sót đến ngày hôm nay. Nhiều người gặp tôi, kể cả những anh em ngoài Công giáo đều nhận ra tôi là phép lạ sống động của Chúa.

Trở lại với đại họa sóng thần vừa qua, tôi rút ra được những bài học ǵ từ đây? Ngoài những xúc động tự nhiên của con người và những cổ động nhiều người tiếp tay vào công việc cứu trợ, tôi cảm thấy ḿnh quá nhỏ bé trước đại cuộc cứu trợ vĩ đại này. Và có phải v́ thấy ḿnh quá nhỏ bé và bất lực trước trước những công việc lớn lao này, tôi đành ôm lấy niềm đau xót hay t́m cách lăng quên thời sự? Chính giờ phút này đây Thánh Thần Chúa nhắc nhở tôi hăy sử dụng hai loại vũ khí Ngài đă đào luyện tôi trong những năm sống vừa qua. Trước tiên tôi hăy nh́n nhận thảm họa này là ân huệ của Thượng Đế, dầu cho điều này trái ngược hẳn với những suy nghĩ hiện nay của tôi cũng như của mọi người. Từ thái độ này, tôi dâng lên Ngài lời tạ ơn và cầu nguyện cho những nạn nhân thống khổ. Từ đây tôi sẽ cảm nhận được sự an b́nh và thản nhiên t́m cách đối phó với thực tại.

Vũ khí thứ hai Chúa muốn tôi đem sử dụng chính là hăy t́m về cầu nguyện để ca ngợi Ngài và nối kết mối giây thông hiệp với Ngài v́ chính Ngài mới là sức mạnh thần diệu và toàn năng cứu độ con người. Ngài sẽ coi đây là cuộc chiến của Ngài và Ngài sẽ chiến đấu cho họ nếu họ quy hướng về Ngài, thần phục Ngài, tôn thờ Ngài, như Lời Ngài đă hứa với vua Salomon: "nếu dân Ta, dân vốn kêu cầu Danh Ta, mà biết hạ ḿnh xuống khẩn nguyện và t́m kiếm Nhan Ta, từ bỏ những con đường xấu xa mà trở lại, th́ Ta, từ trời, Ta sẽ nghe và thứ tha tội lỗi nó và sẽ phục hưng xứ sở của nó" (2Sb 7:14).

Chúng ta đang nh́n thấy ǵ trong những ngày qua và hiện nay? Càng ngày người ta càng nh́n nhận ra sự nhỏ bé và bất lực của con người, do đó con người đang t́m đến nhau để đùm bọc nhau, để hàn gắn những thương đau của nhau, để nối kết trong yêu thương, trong kiến tạo một thế giới liên đới và đầy t́nh người hơn. Một hiện tượng thật kỳ diệu nữa là các tôn giáo đang nối kết với nhau và huy động mọi người cho cầu nguyện v́ họ hiểu rằng thế giới nhỏ bé này vẫn cần đến một Đấng Toàn Năng hộ phù. Con người có thể hàn gắn được những thiệt hại vật chất của cơn sóng thần vừa qua, nhưng làm thế nào có thể hàn gắn được những vết thương ḷng quằn quoại của các nạn nhân sóng thần trong hiện tại và trong tương lai? Đây là sứ mệnh của tôn giáo, của truyền giáo, của cầu nguyện, của bác ái.

Với hoàn cảnh bất lực của tôi hiện tại, tôi có thể đóng góp được ǵ cho công cuộc cứu trợ vĩ đại này? Như Thánh Têrêsa Nhỏ trong bốn bức tường tu viện, tôi chỉ c̣n biết cầu nguyện và ca ngợi Chúa và nài xin Ngài cứu trợ thay tôi, v́ "những ǵ con người không làm được, Thiên Chúa làm được phi thường" (Mt 19:26). Cầu nguyện lúc này trở thành đôi bàn tay nối dài vạn dặm của Chúa trao cho tôi, cũng như xưa Chúa đă nối dài cho đôi bàn tay của Thánh Têrêsa nhỏ nơi tu viện vươn tới khắp địa cầu trên cánh đồng truyền giáo mênh mông.

Sức chúng ta nhỏ nhoi, nhưng thần lực của Chúa thật vô cùng dũng mănh. Hăy đi vào thông hiệp với Ngài trong cầu nguyện để t́nh yêu và sức mạnh của Ngài nối dài tấm ḷng yêu thương của chúng ta tới những người khốn khổ. Amen.      

       
©2004 gxvn du tong. All rights reserved.